风从窗隙来

元代 刘崧
风从窗隙来,竽籁声甚扬。忽起坐听之,宛转谐宫商。 至器本自然,谁能执其方。天机一振触,止作自成章。 寄谢纤纤手,毋劳更鼓簧。
fēng cóng chuāng lái   lài shēng shén yáng zuò tīng zhī   wǎn zhuǎn xié gōng shāng
zhì běn rán   shuí néng zhí fāng tiān zhèn chù   zhǐ zuò chéng zhāng
xiè xiān qiàn shǒu   láo gēng huáng