奉祠云台题陈希夷画像

宋代 张镃
张子为人懒夫对,遮手一官追行辈。 扑缘埃壤半年余,亡补公家真合退。 病羸应念故园荒,连缄力扣中书堂。 琳宫分秩问天得,给舍便喜书敕黄。 沉疴返舍倏去体,涸鲋顺水回春塘。 壁间先挂陈处士,案上更置铜炉香。 易编与我为四友,一段因缘殊不偶。 从容何止两岁期,自此相依当耐久。 清腴氯貌俨如生,入京尚想骑驴行。 世间大事硬汉了,物有所重有所轻。 后来一曲愈可尚,不暇随人作卿相。 急归依旧白云乡,忍使猿惊空蕙帐。 东吴西华遥相望,海雾天风正摧盪。 无边花月自依春,来伴南湖诗酒舫。
zhāng zi wéi rén lǎn duì   zhē shǒu guān zhuī háng bèi  
yuán āi rǎng bàn nián   wáng gōng jiā zhēn tuì 退  
bìng léi yīng niàn yuán huāng   lián jiān kòu zhōng shū táng  
lín gōng fēn zhì wèn tiān de   gěi shè biàn 便 shū chì huáng  
chén fǎn shè shū   shùn shuǐ huí chūn táng  
jiān xiān guà chén chǔ shì   àn shàng gēng zhì tóng xiāng  
biān wèi yǒu   duàn yīn yuán shū ǒu  
cóng róng zhǐ liǎng suì   xiāng dāng nài jiǔ  
qīng mào yǎn shēng   jīng shàng xiǎng xíng  
shì jiān shì yìng hàn le   yǒu suǒ zhòng yǒu suǒ qīng  
hòu lái shàng   xiá suí rén zuò qīng xiàng  
guī jiù bái yún xiāng   rěn shǐ 使 yuán jīng kōng huì zhàng  
dōng 西 huá yáo xiāng wàng   hǎi tiān fēng zhèng cuī dàng  
biān huā yuè chūn   lái bàn nán shī jiǔ fǎng