凤吹笙曲 ( 一作凤笙篇 送别 )

唐代 李白
仙人十五爱吹笙,学得昆丘彩凤鸣。始闻炼气餐金液, 复道朝天赴玉京。玉京迢迢几千里,凤笙去去无穷已。 欲叹离声发绛唇,更嗟别调流纤指。此时惜别讵堪闻, 此地相看未忍分。重吟真曲和清吹,却奏仙歌响绿云。 绿云紫气向函关,访道应寻缑氏山。莫学吹笙王子晋, 一遇浮丘断不还。
xiān rén shí ài chuī shēng   xué kūn qiū cǎi fèng míng shǐ wén liàn cān jīn  
dào cháo tiān jīng jīng tiáo tiáo qiān   fèng shēng qióng
tàn shēng jiàng chún   gèng jiē bié diào liú xiān zhǐ shí bié kān wén  
xiāng kàn wèi rěn fēn zhòng yín zhēn qīng chuī   què zòu xiān xiǎng 绿 yún
绿 yún xiàng hán guān   fǎng 访 dào yīng xún gōu shì shān xué chuī shēng wáng jìn  
qiū duàn hái