奉酬颜使君真卿王员外圆宿寺兼送员外使回

唐代 皎然
鲁公邀省客,贫寺人过少。锦帐惟野花,竹屏有窗筱。 朝行石色净,夜听泉声小。释事情已高,依禅境无扰。 超遥长路首,怅望空林杪。离思从此生,还将此心了。
gōng yāo shěng   pín rén guò shǎo jǐn zhàng wéi huā   zhú píng yǒu chuāng xiǎo
cháo xíng shí jìng   tīng quán shēng xiǎo shì shì qing gāo   chán jìng rǎo
chāo yáo cháng shǒu   chàng wàng kōng lín miǎo cóng shēng   hái jiāng xīn le