奉酬薛十二丈判官见赠

唐代 杜甫
忽忽峡中睡,悲风方一醒。西来有好鸟,为我下青冥。 羽毛净白雪,惨澹飞云汀。既蒙主人顾,举翮唳孤亭。 持以比佳士,及此慰扬舲.清文动哀玉,见道发新硎。 欲学鸱夷子,待勒燕山铭。谁重断蛇剑,致君君未听。 志在麒麟阁,无心云母屏。卓氏近新寡,豪家朱门扃。 相如才调逸,银汉会双星。客来洗粉黛,日暮拾流萤。 不是无膏火,劝郎勤六经。老夫自汲涧,野水日泠泠。 我叹黑头白,君看银印青。卧病识山鬼,为农知地形。 谁矜坐锦帐,苦厌食鱼腥。东西两岸坼,横水注沧溟。 碧色忽惆怅,风雷搜百灵。空中右白虎,赤节引娉婷。 自云帝里女,噀雨凤凰翎。襄王薄行迹,莫学冷如丁, 千秋一拭泪,梦觉有微馨。人生相感动,金石两青荧。 丈人但安坐,休辨渭与泾。龙蛇尚格斗,洒血暗郊坰. 吾闻聪明主,治国用轻刑。销兵铸农器,今古岁方宁。 文王日俭德,俊乂始盈庭。荣华贵少壮,岂食楚江萍。
xiá zhōng shuì   bēi fēng fāng xǐng 西 lái yǒu hǎo niǎo   wèi xià qīng míng
máo jìng bái xuě   cǎn dàn fēi yún tīng méng zhǔ rén   tíng
chí jiā shì   wèi yáng líng   . qīng wén dòng āi   jiàn dào xīn xíng
xué chī zi   dài lēi yān shān míng shuí zhòng duàn shé jiàn   zhì jūn jūn wèi tīng
zhì zài lín   xīn yún píng zhuó shì jìn xīn guǎ   háo jiā zhū mén jiōng
xiàng cái diào   yín hàn huì shuāng xīng lái fěn dài   shí liú yíng
shì gāo huǒ   quàn láng qín liù jīng lǎo jiàn   shuǐ líng líng
tàn hēi tóu bái   jūn kàn yín yìn qīng bìng shí shān guǐ   wèi nóng zhī xíng
shuí jīn zuò jǐn zhàng   yàn shí xīng dōng 西 liǎng àn chè   héng shuǐ zhù cāng míng
chóu chàng   fēng léi sōu bǎi líng kōng zhōng yòu bái   chì jié yǐn pīng tíng
yún   xùn fèng huáng líng xiāng wáng báo xíng   xué lěng dīng  
qiān qiū shì lèi   mèng jué yǒu wēi xīn rén shēng xiàng gǎn dòng   jīn shí liǎng qīng yíng
zhàng rén dàn ān zuò   xiū biàn wèi jīng lóng shé shàng dòu   xuè àn jiāo jiōng   .
wén cōng ming zhǔ   zhì guó yòng qīng xíng xiāo bīng zhù nóng   jīn suì fāng níng
wén wáng jiǎn   jùn shǐ yíng tíng róng huá guì shào zhuàng   shí chǔ jiāng píng