奉酬袭美苦雨见寄

唐代 陆龟蒙
松篁交加午阴黑,别是江南烟霭国。顽云猛雨更相欺, 声似虓号色如墨。茅茨裛烂檐生衣,夜夜化为萤火飞。 萤飞渐多屋渐薄,一注愁霖当面落。愁霖愁霖尔何错, 灭顶于余奚所作。既不能赋似陈思王,又不能诗似谢康乐。 昔年尝过杜子美,亦得高歌破印纸。惯曾掀搅大笔多, 为我才情也如此。高揖愁霖词未已,披文忽自皮夫子。 哀弦怨柱合为吟,cL我穷栖蓬藋里。初悲湿翼何由起, 末欲笺天叩天耳。其如玉女正投壶,笑电霏霏作天喜。 我本曾无一棱田,平生啸傲空渔船。有时赤脚弄明月, 踏破五湖光底天。去岁王师东下急,输兵粟尽民相泣。 伊予不战不耕人,敢怨烝黎无糁粒。不然受性圆如规, 千姿万态分毫厘。唾壶虎子尽能执,舐痔折枝无所辞。 有头强方心强直,撑拄颓风不量力。自爱垂名野史中, 宁论抱困荒城侧。唯君浩叹非庸人,分衣辍饮来相亲。 横眠木榻忘华荐,对食露葵轻八珍。欲穷玄,凤未白。 欲怀仙,鲸尚隔。不如驱入醉乡中,只恐醉乡田地窄。
sōng huáng jiāo jiā yīn hēi   bié shì jiāng nán yān ǎi guó wán yún měng gēng xiāng  
shēng shì xiāo hào máo làn yán shēng   huà wèi yíng huǒ fēi
yíng fēi jiàn duō jiàn báo   zhù chóu lín dāng miàn luò chóu lín chóu lín ěr cuò  
miè dǐng suǒ zuò néng shì chén wáng   yòu néng shī shì xiè kāng
nián cháng guò zi měi   gāo yìn zhǐ guàn zēng xiān jiǎo duō  
wèi cái qíng gāo chóu lín wèi   wén
āi xián yuàn zhù wéi yín     c   L cL qióng péng chū bēi 湿 shī yóu  
jiān tiān kòu tiān ěr zhèng tóu   xiào diàn fēi fēi zuò tiān
běn céng léng tián   píng shēng xiào ào kōng chuán yǒu shí chì jiǎo nòng míng yuè  
guāng tiān suì wáng shī dōng xià   shū bīng jǐn mín xiāng
zhàn gēng rén   gǎn yuàn zhēng shēn rán shòu xìng yuán guī  
qiān 姿 wàn tài fēn háo tuò jǐn néng zhí   shì zhì zhé zhī suǒ
yǒu tóu qiáng fāng xīn qiáng zhí   chēng zhǔ tuí fēng liàng ài chuí míng shǐ zhōng  
níng lùn bào kùn huāng chéng wéi jūn hào tàn fēi yōng rén   fēn chuò yǐn lái xiāng qīn
héng mián wàng huá jiàn   duì shí kuí qīng zhēn qióng xuán   fèng wèi bái
huái 怀 xiān   jīng shàng zuì xiāng zhōng   zhǐ kǒng zuì xiāng tián zhǎi