奉酬令德寄示长句

宋代 洪迈
閒官屋舍如幽栖,寒苦余业偿盐虀。 忽闻鹊声作破竹,尺书入手谁所齎。 交游胜绝似公子,矫矫鸾凤依蒿藜。 青冥侧足在咫尺,谁使狡狯捐其梯。 秋风溪上共尊酒,摆落羁束忘畛畦。 红裳起舞意未足,缺月衔岭星河低。 只今跌宕走尘土,清梦往复无山蹊。 新诗惊怪烂盈幅,笔力拗怒蟠虹蜺。 遥知盘礴小窗底,得丧已著一理齐。 此生同困造物戏,未觉与世谁云泥。 虽无绝唱追白雪,赖有妙契如灵悄。 一笑从公岂无日,挽袖相属空玻璃。 不须俗物败真赏,但觅佳处同攀跻。
xián guān shè yōu   hán cháng yán  
wén què shēng zuò zhú   chǐ shū shǒu shuí suǒ  
jiāo yóu shèng jué shì gōng   jiǎo jiǎo luán fèng hāo  
qīng míng zài zhǐ chǐ   shuí shǐ 使 jiǎo kuài juān  
qiū fēng shàng gòng zūn jiǔ   bǎi luò shù wàng zhěn  
hóng cháng wèi   quē yuè xián lǐng xīng  
zhī jīn diē dàng zǒu chén   qīng mèng wǎng shān  
xīn shī jīng guài làn yíng   niù pán hóng  
yáo zhī pán xiǎo chuāng   de sàng zhù  
shēng tóng kùn zào   wèi jué shì shuí yún  
suī jué chàng zhuī bái xuě   lài yǒu miào líng qiāo  
xiào cóng gōng   wǎn xiù xiāng zhǔ kōng  
bài zhēn shǎng   dàn jiā chǔ tóng pān