奉酬从兄南仲见示十九韵

唐代 权德舆
晋季天下乱,安丘佐关中。德辉霭家牒,侯籍推时功。 簪缨盛西州,清白传素风。逢时有舒卷,缮性无穷通。 吾兄挺奇资,向晦道自充。耕凿汝山下,退然安困蒙。 诗成三百篇,儒有一亩宫。琴书满座右,芝朮生墙东。 丽藻粲相鲜,晨辉艳芳丛。清光杳无际,皓魄流霜空。 邦有贤诸侯,主盟词律雄。荐贤比文举,理郡迈文翁。 楼中赏不独,池畔醉每同。圣朝辟四门,发迹贵名公。 小生何为者,往岁学雕虫。华簪映武弁,一年被微躬。 开缄捧新诗,琼玉寒青葱。谬进空内讼,结怀远忡忡。 时来无自疑,刷翮摩苍穹。
jìn tiān xià luàn   ān qiū zuǒ guān zhōng huī ǎi jiā dié   hòu tuī shí gōng
zān yīng shèng 西 zhōu   qīng bái chuán fēng féng shí yǒu shū juàn   shàn xìng qióng tōng
xiōng tǐng   xiàng huì dào chōng gēng záo shān xià   tuì 退 rán ān kùn méng
shī chéng sān bǎi piān   yǒu gōng qín shū mǎn zuò yòu   zhī zhú shēng qiáng dōng
zǎo càn xiāng xiān   chén huī yàn fāng cóng qīng guāng yǎo   hào liú shuāng kōng
bāng yǒu xián zhū hóu   zhǔ méng xióng jiàn xián wén   jùn mài wén wēng
lóu zhōng shǎng   chí pàn zuì měi tóng shèng cháo mén   guì míng gōng
xiǎo shēng wéi zhě   wǎng suì xué diāo chóng huá zān yìng biàn   nián bèi wēi gōng
kāi jiān pěng xīn shī   qióng hán qīng cōng miù jìn kōng nèi sòng   jié huái 怀 yuǎn chōng chōng
shí lái   shuā cāng qióng