丰城篇

明代 史鉴
丰城孕灵异,古剑沦狱中。高牗以为域,厚土以为封。 匪无用世意,守在得其从。光芒不可掩,精气化为虹。 融然静夜中,上贯牛女宫。遂令博物人,候望讯奇踪。 启凿发深锢,拂拭去尘蒙。肃肃白鹇尾,濯濯青芙蓉。 所遇无坚物,蛟螭莫婴锋。时时吼匣中,恍若鸣双龙。 尚方信多珍,神物不世逢。行当献天子,持之授元戎。 时兴薄伐师,一扫烟尘空。塞徼靖无尘,边民业耕农。 坐销冗食众,良由用剑功。
fēng chéng yùn líng   jiàn lún zhōng gāo yǒu wéi hòu   wéi fēng    
fěi yòng shì   shǒu zài de cóng guāng máng yǎn jīng   huà wèi hóng    
róng rán jìng zhōng   shàng guàn niú gōng suì lìng rén hòu   wàng xùn zōng    
záo shēn   shì chén méng bái xián wěi zhuó   zhuó qīng róng    
suǒ jiān   jiāo chī yīng fēng shí shí hǒu xiá zhōng huǎng   ruò míng shuāng lóng    
shàng fāng xìn duō zhēn   shén bu shi féng háng dāng xiàn tiān chí   zhī shòu yuán róng    
shí xīng báo shī   sǎo yān chén kōng sāi jiǎo jìng chén biān   mín gēng nóng    
zuò xiāo rǒng shí zhòng   liáng yóu yòng jiàn gōng