风蝉

唐代 赵嘏
风蝉旦夕鸣,伴夜送秋声。故里客归尽,水边身独行。 噪轩高树合,惊枕暮山横。听处无人见,尘埃满甑生。
fēng chán dàn míng   bàn sòng qiū shēng guī jìn   shuǐ biān shēn xíng
zào xuān gāo shù   jīng zhěn shān héng tīng chù rén jiàn   chén āi mǎn zèng shēng