风草不留霜

唐代 王景中
繁霜当永夜,寒草正惊风。飘素衰蘋末,流光晚蕙丛。 悠扬方泛影,皎洁却飞空。不定离披际,难凝蘙荟中。 低昂闲散质,肃杀想成功。独感玄晖咏,依依此夕同。
fán shuāng dāng yǒng   hán cǎo zhèng jīng fēng piāo shuāi píng   liú guāng wǎn huì cóng
yōu yáng fāng fàn yǐng   jiǎo jié què fēi kōng dìng   nán níng huì zhōng
áng xián sǎn zhì   shā xiǎng chéng gōng gǎn xuán huī yǒng   tóng