风不鸣条

唐代 章孝标
旭日悬清景,微风在绿条。 入松声不发,度柳影空摇。 长养应潜变,扶疏每暗飘。 有林时袅袅,无树渐萧萧。 慢逐青烟散,轻和瑞气饶。 丰年知有待,歌咏美唐尧。
xuán qīng jǐng   wēi fēng zài 绿 tiáo
sōng shēng   liǔ yǐng kōng yáo
cháng yǎng yīng qián biàn   shū měi àn piāo
yǒu lín shí niǎo niǎo   shù jiàn xiāo xiāo
màn zhú qīng yān sàn   qīng ruì ráo
fēng nián zhī yǒu dài   yǒng měi táng yáo