风不鸣条

唐代 王甚夷
圣日祥风起,韶晖助发生。蒙蒙遥野色,袅袅细条轻。 荏弱看渐动,怡和吹不鸣。枝含馀露湿,林霁晓烟平。 缥缈春光媚,悠扬景气晴。康哉帝尧代,寰宇共澄清。
shèng xiáng fēng   sháo huī zhù shēng méng méng yáo   niǎo niǎo tiáo qīng
rěn ruò kàn jiàn dòng   chuī míng zhī hán shī 湿   lín xiǎo yān píng
piāo miǎo chūn guāng mèi   yōu yáng jǐng qíng kāng zāi yáo dài   huán gòng chéng qīng