风不鸣条

唐代 卢肇
习习和风至,过条不自鸣。暗通青律起,远傍白蘋生。 拂树花仍落,经林鸟自惊。几牵萝蔓动,潜惹柳丝轻。 入谷迷松响,开窗失竹声。薰弦方在御,万国仰皇情。
fēng zhì   guò tiáo míng àn tōng qīng   yuǎn bàng bái píng shēng
shù huā réng luò   jīng lín niǎo jīng qiān luó màn dòng   qián liǔ qīng
sōng xiǎng   kāi chuāng shī zhú shēng xūn xián fāng zài   wàn guó yǎng huáng qíng