奉报翰林张舍人见遗之诗

唐代 孟郊
百虫笑秋律,清削月夜闻。晓棱视听微,风剪叶已纷。 君子鉴大雅,老人非俊群。收拾古所弃,俯仰补空文。 孤韵耻春俗,馀响逸零雰。自然蹈终南,涤暑凌寒氛。 岩霰不知午,涧澌镇含曛。曾是醒古醉,所以多隐沦。 江调乐之远,溪谣生徒新。众蕴有馀采,寒泉空哀呻。 南谢竟莫至,北宋当时珍。赜灵各自异,酌酒谁能均。 昔咏多写讽,今词讵无因。品松何高翠,宫殿没荒榛。 苔趾识宏制,沙潈游崩津。忽吟陶渊明,此即羲皇人。 心放出天地,形拘在风尘。前贤素行阶,夙嗜青山勤。 达士立明镜,朗言为近臣。将期律万有,倾倒甄无垠。 鸑鷟应蟋蟀,丝毫意皆申。况于三千章,哀叩不为神。
bǎi chóng xiào qiū   qīng xuē yuè wén xiǎo léng shì tīng wēi   fēng jiǎn fēn
jūn zi jiàn   lǎo rén fēi jùn qún shōu shí suǒ   yǎng kōng wén
yùn chǐ chūn   xiǎng líng fēn rán dǎo zhōng nán   shǔ líng hán fēn
yán xiàn zhī   jiàn zhèn hán xūn céng shì xǐng zuì   suǒ duō yǐn lún
jiāng diào zhī yuǎn   yáo shēng xīn zhòng yùn yǒu cǎi   hán quán kōng āi shēn
nán xiè jìng zhì   běi sòng dāng shí zhēn líng   zhuó jiǔ shuí néng jūn
yǒng duō xiě fěng   jīn yīn pǐn sōng gāo cuì   gōng diàn 殿 méi huāng zhēn
tái zhǐ shí hóng zhì   shā zong yóu bēng jīn yín táo yuān míng   huáng rén
xīn fàng chū tiān   xíng zài fēng chén qián xián xíng jiē   shì qīng shān qín
shì míng jìng   lǎng yán wèi jìn chén jiāng wàn yǒu   qīng dǎo zhēn yín
yuè zhuó yīng shuài   háo jiē shēn kuàng sān qiān zhāng   āi kòu wéi shén