焚稿
碎却琉璃井底瓶,残花不似旧时馨。名微已惯呼牛马,诗拙端宜付丙丁。
亘古愁凝酸涩泪,粘天草黯短长亭。垂杨枝上繁霜结,头白书生孰眼青?
suì
碎
què
却
liú
琉
li
璃
jǐng
井
dǐ
底
píng
瓶
,
cán
残
huā
花
bù
不
shì
似
jiù
旧
shí
时
xīn
馨
míng
。
wēi
名
yǐ
微
guàn
已
hū
惯
niú
呼
mǎ
牛
shī
马
,
zhuō
诗
duān
拙
yí
端
fù
宜
bǐng
付
dīng
丙
丁
。
gèn
亘
gǔ
古
chóu
愁
níng
凝
suān
酸
sè
涩
lèi
泪
,
zhān
粘
tiān
天
cǎo
草
àn
黯
duǎn
短
cháng
长
tíng
亭
chuí
。
yáng
垂
zhī
杨
shàng
枝
fán
上
shuāng
繁
jié
霜
tóu
结
,
bái
头
shū
白
shēng
书
shú
生
yǎn
孰
qīng
眼
青
?