宋代 刘克庄
风于天地间,惟桂尤其雄。 将由岩窍多,或是地形穹。 不知起何处,但觉来无穷。 浮埃晦白昼,奇响激半空。 一怒动旬浃,小亦数日中。 城堞凛欲压,况此半亩宫。 尝闻古至人,御气犹轻鸿。 刘季晚可怜,击筑悲沛丰。 我老断恐怖,眡身等枯蓬。 飘掷付大块,奚必分西东。
fēng tiān jiān   wéi guì yóu xióng
jiāng yóu yán qiào duō   huò shì xíng qióng
zhī chǔ   dàn jué lái qióng
āi huì bái zhòu   xiǎng bàn kōng
dòng xún jiā   xiǎo shù zhōng
chéng dié lǐn   kuàng bàn gōng
cháng wén zhì rén   yóu qīng hóng 鸿
liú wǎn lián   zhù bēi pèi fēng
lǎo duàn kǒng   shì shēn děng péng
piāo zhì kuài   fēn 西 dōng