唐代 徐夤
城上寒来思莫穷,土囊萍末两难同。飘成远浪江湖际, 吹起暮尘京洛中。飞雪萧条残腊节,落花狼藉古行宫。 春能和煦秋摇落,生杀还同造化功。
chéng shàng hán lái qióng   náng píng liǎng nán tóng piāo chéng yuǎn làng jiāng  
chuī chén jīng luò zhōng fēi xuě xiāo tiáo cán jié   luò huā láng xíng gōng
chūn néng qiū yáo luò   shēng shā hái tóng zào huà gōng