粉蝶儿·一盏阳和

宋代 史浩
一盏阳和,分明至珍无价。解教人、囉哩哩囉。把胸中,些磊块,一时熔化。悟从前,恁区区,总成虚假。何妨竟夕,交酬玉觞金斝。更休辞、醉眠花下。待明朝,红日上,三竿方罢。引笙歌,拥珠玑,笑扶归马。
zhǎn yáng   fēn míng zhì zhēn jià jiě jiào rén luō luō xiōng zhōng   xiē lěi kuài   shí róng huà cóng qián   nèn   zǒng chéng jiǎ fáng jìng   jiāo chóu shāng jīn jiǎ gēng xiū zuì mián huā xià dài míng cháo   hóng shàng   sān gān 竿 fāng yǐn shēng   yōng zhū   xiào guī