粉蝶儿·一箭和风

宋代 史浩
一箭和风,秾熏许多春意。闹蛾儿、满城都是。向深闺,争翦碎、吴绫蜀绮。点妆成,分明是、粉须香翅。玉容似花,全胜故园桃李。最相宜、鬓云秋水。怎教他,却去与、庄周同睡。愿年年,伴星球、烂游灯市。
jiàn fēng   nóng xūn duō chūn nào é ér mǎn chéng dōu shì xiàng shēn guī   zhēng jiǎn suì líng shǔ diǎn zhuāng chéng   fēn míng shì fěn xiāng chì róng shì huā   quán shèng yuán táo zuì xiāng bìn yún qiū shuǐ zěn jiào   què zhuāng zhōu tóng shuì yuàn nián nián   bàn xīng qiú làn yóu dēng shì