粉蝶儿慢

宋代 周邦彦
宿雾藏春,余寒带雨,占得群芳开晚。艳初弄秀倚东风娇懒。隔叶黄鹂传好音,唤入深丛中探。数枝新,比昨朝、又早红稀香浅。 眷恋。重来倚槛。当韶华、未可轻辜双眼。赏心随分乐,有清尊檀板。每岁嬉游能几日,莫使一声歌欠。忍因循、片花飞、又成春减。
宿 cáng chūn   hán dài   zhàn qún fāng kāi wǎn yàn chū nòng xiù dōng fēng jiāo lǎn huáng chuán hào yīn   huàn shēn cóng zhōng tàn shù zhī xīn   zuó cháo yòu zǎo hóng xiāng qiǎn
juàn liàn chóng lái kǎn dāng sháo huá wèi qīng shuāng yǎn shǎng xīn suí fēn   yǒu qīng zūn tán bǎn měi suì yóu néng   shǐ 使 shēng qiàn rěn yīn xún piàn huā fēi yòu chéng chūn jiǎn