粉蝶儿 春雨

清代 张惠言
甚心情还自来小楼凝望?一丝丝、看他愁样。软东风、暂禁着、柳花飞扬。却无端、催着桃花飘荡。 者心情付春雨绕遍天壤。一丝丝、看侬愁样。是啼痕、染就了、万重熘障。问江南、芳草可还惆怅?
shén xīn qíng hái lái xiǎo lóu níng wàng   kàn chóu yàng ruǎn dōng fēng zàn jìn zhe liǔ huā fēi yáng què duān cuī zhe táo huā piāo dàng              
zhě xīn qíng chūn rào biàn tiān rǎng kàn nóng chóu yàng shì hén rǎn jiù le wàn zhòng liū zhàng wèn jiāng nán fāng cǎo hái chóu chàng