粉蝶儿

宋代 曹冠
绕舍清阴,还是暮春天气。遍苍苔、乱红堆砌。问留春不住,春怎知人意。最关情,云杪杜鹃声碎。 休怨春归,四时有花堪醉。渐红莲、艳妆依水。次芙蓉岩桂,与菊英梅蕊。称开尊,日日_香偎翠。
rào shě qīng yīn   hái shì chūn tiān biàn cāng tái luàn hóng duī wèn liú chūn zhù   chūn zěn zhī rén zuì guān qíng   yún miǎo juān shēng suì
xiū yuàn chūn guī   shí yǒu huā kān zuì jiàn hóng lián yàn zhuāng shuǐ róng yán guì   yīng méi ruǐ chēng kāi zūn     _ xiāng wēi cuì