粉蝶儿

宋代 毛滂
雪遍梅花,素光都共奇绝。到窗前、认君时节。下重帏,香篆冷,兰膏明灭。梦悠扬,空绕断云残月。 沈郎带宽,同心放开重结。褪罗衣、楚腰一捻。正春风,新著摸,花花叶叶。粉蝶儿,这回共花同活。
xuě biàn méi huā   guāng dōu gòng jué dào chuāng qián rèn jūn shí jié xià zhòng wéi   xiāng zhuàn lěng   lán gāo míng miè mèng yōu yáng   kōng rào duàn yún cán yuè
shěn láng dài kuān   tóng xīn fàng kāi zhòng jié tuì luó chǔ yāo niǎn zhèng chūn fēng   xīn zhù   huā huā fěn dié ér   zhè huí gòng huā tóng huó