唐代 罗隐
每持纤白助君时,霜自无憀雪自疑。郎若姓何应解傅, 女能窥宋不劳施。妆成丽色唯花妒,落尽啼痕只镜知。 最好玉京仙署里,更和秋月照琼枝。
měi chí xiān bái zhù jūn shí   shuāng liáo xuě láng ruò xìng yīng jiě  
néng kuī sòng láo shī zhuāng chéng wéi huā   luò jǐn hén zhǐ jìng zhī
zuì hǎo jīng xiān shǔ   gèng qiū yuè zhào qióng zhī