废宅

唐代 吴融
风飘碧瓦雨摧垣,却有邻人与锁门。几树好花闲白昼, 满庭荒草易黄昏。放鱼池涸蛙争聚,栖燕梁空雀自喧。 不独凄凉眼前事,咸阳一火便成原。
fēng piāo cuī yuán   què yǒu lín rén suǒ mén shù hǎo huā xián bái zhòu  
mǎn tíng huāng cǎo huáng hūn fàng chí zhēng   yàn liáng kōng què xuān
liáng yǎn qián shì   xián yáng huǒ biàn 便 chéng yuán