废苑见牡丹黄色者

宋代 汪元量
西园兵后草茫茫,亭北犹存御爱黄。 晴日暖风生百媚,不知作意为谁香。
西 yuán bīng hòu cǎo máng máng   tíng běi yóu cún ài huáng  
qíng nuǎn fēng shēng bǎi mèi   zhī zuò wèi shuí xiāng