飞燕篇

唐代 王翰
孝成皇帝本娇奢,行幸平阳公主家。可怜女儿三五许, 丰茸惜是一园花。歌舞向来人不贵,一旦逢君感君意。 君心见赏不见忘,姊妹双飞入紫房。紫房彩女不得见, 专荣固宠昭阳殿。红妆宝镜珊瑚台,青琐银簧云母扇。 日夕风传歌舞声,只扰长信忧人情。长信忧人气欲绝, 君王歌吹终不歇。朝弄琼箫下彩云,夜踏金梯上明月。 明月薄蚀阳精昏,娇妒倾城惑至尊。已见白虹横紫极, 复闻飞燕啄皇孙。皇孙不死燕啄折,女弟一朝如火绝。 明明天子咸戒之,赫赫宗周褒姒灭。古来贤圣叹狐裘, 一国荒淫万国羞。安得上方断马剑,斩取朱门公子头。
xiào chéng huáng běn jiāo shē   xíng xìng píng yáng gōng zhǔ jiā lián ér sān  
fēng róng shì yuán huā xiàng lái rén guì   dàn féng jūn gǎn jūn
jūn xīn jiàn shǎng jiàn wàng   mèi shuāng fēi fáng fáng cǎi jiàn  
zhuān róng chǒng zhāo yáng diàn 殿 hóng zhuāng bǎo jìng shān tái   qīng suǒ yín huáng yún shàn
fēng chuán shēng   zhǐ rǎo cháng xìn yōu rén qíng cháng xìn yōu rén jué  
jūn wáng chuī zhōng xiē cháo nòng qióng xiāo xià cǎi yún   jīn shàng míng yuè
míng yuè báo shí yáng jīng hūn   jiāo qīng chéng huò zhì zūn jiàn bái hóng héng  
wén fēi yàn zhuó huáng sūn huáng sūn yàn zhuó zhé   zhāo huǒ jué
míng míng tiān xián jiè zhī   zōng zhōu bāo miè lái xián shèng tàn qiú  
guó huāng yín wàn guó xiū ān shàng fāng duàn jiàn   zhǎn zhū mén gōng tóu