飞雪满群山 本意次宋张矩韵

清代 陈维崧
才讶悠飏,俄惊飘瞥,明驼皓鹤齐远。银房压叠,琼涛浩涆,失却天半烟鬟。 玉参差成顷,都酿做、吴江暮寒。无聊又听,谁家画角,吹入小屏山。 记得潼关前岁发,一行骑阻,万里程悭。云霾楚栈,风饕汉垒,红毡在混茫间。 又故乡雪满,描难就、倪迂范宽。来朝定霁,一蓑准拟江上看。
cái yōu yáng   é jīng piāo piē   míng tuó hào yuǎn yín fáng dié qióng   tāo hào hàn shī   què tiān bàn yān huán    
cēn chéng qǐng   dōu niàng zuò jiāng hán liáo yòu tīng shuí jiā   huà jiǎo chuī   xiǎo píng shān      
de tóng guān qián suì   xíng   wàn chéng qiān yún mái chǔ zhàn fēng   tāo hàn lěi hóng   zhān zài hùn máng jiān    
yòu xiāng xuě mǎn   miáo nán jiù fàn kuān lái zhāo dìng suō   zhǔn jiāng shàng kàn