飞雪满群山

宋代 蔡伸
冰结金壶,寒生罗幕,夜阑霜月侵门。翠筠敲竹,疏梅弄影,数声雁过南云。酒醒欹粲枕,怆犹有、残妆泪痕。绣衾孤拥,余香未减,犹是那时熏。 长记得、扁舟寻旧约,听小窗风雨,灯火昏昏。锦裀才展,琼签报曙,宝钗又是轻分。黯然携手处,倚朱箔、愁凝黛颦。梦回云散,山遥水远空断魂。
bīng jié jīn   hán shēng luó   lán shuāng yuè qīn mén cuì yún qiāo zhú   shū méi nòng yǐng   shù shēng yàn guò nán yún jiǔ xǐng càn zhěn   chuàng yóu yǒu cán zhuāng lèi hén xiù qīn yōng   xiāng wèi jiǎn   yóu shì shí xūn
zhǎng de piān zhōu xún jiù yuē   tīng xiǎo chuāng fēng   dēng huǒ hūn hūn jǐn yīn cái zhǎn   qióng qiān bào shǔ   bǎo chāi yòu shì qīng fēn àn rán xié shǒu chù   zhū chóu níng dài pín mèng huí yún sàn   shān yáo shuǐ yuǎn kōng duàn hún