飞仙阁

唐代 杜甫
土门山行窄,微径缘秋毫。栈云阑干峻,梯石结构牢。 万壑欹疏林,积阴带奔涛。寒日外澹泊,长风中怒号。 歇鞍在地底,始觉所历高。往来杂坐卧,人马同疲劳。 浮生有定分,饥饱岂可逃。叹息谓妻子,我何随汝曹。
mén shān xíng zhǎi   wēi jìng yuán qiū háo zhàn yún lán gān jùn   shí jié gòu láo
wàn shū lín   yīn dài bēn tāo hán wài dàn   cháng fēng zhōng háo
xiē ān zài   shǐ jué suǒ gāo wǎng lái zuò   rén tóng láo
shēng yǒu dìng fèn   bǎo táo tàn wèi   suí cáo