绯桃

唐代 唐彦谦
短墙荒圃四无邻,烈火绯桃照地春。坐久好风休掩袂, 夜来微雨已沾巾。敢同俗态期青眼,似有微词动绛唇。 尽日更无乡井念,此时何必见秦人。
duǎn qiáng huāng lín   liè huǒ fēi táo zhào chūn zuò jiǔ hǎo fēng xiū yǎn mèi  
lái wēi zhān jīn gǎn tóng tài qīng yǎn   shì yǒu wēi dòng jiàng chún
jìn gèng xiāng jǐng niàn   shí jiàn qín rén