废琴
丝桐合为琴,中有太古声。古声澹无味,不称今人情。
玉徽光彩灭,朱弦尘土生。废弃来已久,遗音尚泠泠。
不辞为君弹,纵弹人不听。何物使之然,羌笛与秦筝。
sī
丝
tóng
桐
hé
合
wéi
为
qín
琴
,
zhōng
中
yǒu
有
tài
太
gǔ
古
shēng
声
。
。
gǔ
古
shēng
声
dàn
澹
wú
无
wèi
味
,
bù
不
chēng
称
jīn
今
rén
人
qíng
情
。
。
yù
玉
huī
徽
guāng
光
cǎi
彩
miè
灭
,
zhū
朱
xián
弦
chén
尘
tǔ
土
shēng
生
。
。
fèi
废
qì
弃
lái
来
yǐ
已
jiǔ
久
,
yí
遗
yīn
音
shàng
尚
líng
泠
líng
泠
。
。
bù
不
cí
辞
wèi
为
jūn
君
dàn
弹
,
zòng
纵
dàn
弹
rén
人
bù
不
tīng
听
。
。
hé
何
wù
物
shǐ
使
zhī
之
rán
然
,
qiāng
羌
dí
笛
yǔ
与
qín
秦
zhēng
筝
。
。