飞鸿响远音

唐代 李体仁
漠漠微霜夕,翩翩出渚鸿。清声流迥野,高韵入寥空。 旧质经寒塞,残音响远风。萦雪犹类网,避月尚疑弓。 弱羽虽能振,丹霄竟未通。欲知多怨思,听取暮烟中。
wēi shuāng   piān piān chū zhǔ hóng 鸿 qīng shēng liú jiǒng   gāo yùn liáo kōng
jiù zhì jīng hán sāi   cán yīn xiǎng yuǎn fēng yíng xuě yóu lèi wǎng   yuè shàng gōng
ruò suī néng zhèn   dān xiāo jìng wèi tōng zhī duō yuàn   tīng yān zhōng