飞豹行

元代 王恽
二年幽陵阅丘甲,诏遣谋臣连夜发。春蒐秋狝是寻常,况复军容从猎法。 一声画鼓肃霜威,千骑平岗捲晴雪。长围渐合汤山东,两翼闪闪牙旗红。 飞鹰走犬汉人事,以豹取兽何其雄。马蹄蹴麋歘左兴,赤绦撤镞惊龙腾。 锦云一纵飞尘起,三军耳后秋风生。豹虽逸才不自惜,雨血风毛摧大敌。 风烟惨淡晚归来,思君更上单于台。血埋万甲战方锐,爪牙正藉方刚才。 古人以鹿喻天下,得失中间系真假。元戎兹猎似开先,我作车攻补周雅。 大笑南朝曹景宗,誇猎空惊弦霹雳。何曾梦见北方强,竟堕闭车甘偃息。 扬鞭回首汉家营,一点枪缨野烟碧。
èr nián yōu líng yuè qiū jiǎ   zhào qiǎn móu chén lián fèi chūn sōu qiū xiǎn shì xún cháng kuàng   jūn róng cóng liè    
shēng huà shuāng wēi   qiān píng gǎng juǎn qíng xuě cháng wéi jiàn tāng shān dōng liǎng   shǎn shǎn hóng    
fēi yīng zǒu quǎn hàn rén shì   bào shòu xióng chuā zuǒ xīng chì   tāo chè jīng lóng téng    
jǐn yún zòng fēi chén   sān jūn ěr hòu qiū fēng shēng bào suī cái   xuè fēng máo cuī    
fēng yān cǎn dàn wǎn guī lái   jūn gèng shàng chán tái xuè mái wàn jiǎ zhàn fāng ruì zhǎo   zhèng fāng gāng cái    
rén 鹿 tiān xià   shī zhōng jiān zhēn jiǎ yuán róng liè shì kāi xiān   zuò chē gōng zhōu    
xiào nán cháo cáo jǐng zōng   kuā liè kōng jīng xián zēng mèng jiàn běi fāng qiáng jìng   duò chē gān yǎn    
yáng biān huí shǒu hàn jiā yíng   diǎn qiāng yīng yān