发昭亭

宋代 梅尧臣
春泥深一尺,车马重重迹。 亲旧各还城,山川空向夕。 今朝水平岸,不畏舟碍碛。 始随湍涨发,已入青苍壁。 落日未逢人,孤村望来客。 泱泱漫田流,青青被垅麦。 欲霁鸠乱鸣,将耕杏先白。 我无农亩懃,千里事行役。 寄谢昭亭神,果不吝深泽。
chūn shēn chǐ   chē chóng chóng  
qīn jiù hái chéng   shān chuān kōng xiàng  
jīn zhāo shuǐ píng àn   wèi zhōu ài  
shǐ suí tuān zhǎng   qīng cāng  
luò wèi féng rén   cūn wàng lái  
yāng yāng màn tián liú   qīng qīng bèi lǒng mài  
jiū luàn míng   jiāng gēng xìng xiān bái  
nóng qín   qiān shì xíng  
xiè zhāo tíng shén   guǒ lìn shēn