法语

宋代 黄庭坚
兀然无事无改换,无事何须论一段。 真心无散乱,他事不须断。 过去已过去,未来何用算。 兀然无事何曾有,人唤向外觅工夫,总是痴顽汉。 粮不蓄一粒,逢饭但知骂。 世间多事,人事相趁,浑不及我,不乐生天,亦不受福田。 饥来一钵饭,困来展脚眠。 愚人以为笑,智者谓之然。 非愚亦非智,不是玄中玄。 要去如是去,要住如是住。 身披一破衲,脚著娘生袴。 多言复多语,由来反相误。 若欲度众生,无过且自度。 莫漫求真佛,真佛不可见。 妙性及灵台,何曾受薰链。 心是无事心,面是娘生面。 劫石可动摇,个中无改变。 无事何须读文字,削除人我本,冥合个中意。 削除人我本,冥合个中意。 种种劳筋骨,不如林下睡兀兀。 举头见日出,乞饭从头律。 将功用功,展转冥蒙。 取即不得,不取自通。 吾有一言,绝虑忘缘,巧说不得用心传。 更有一语,无过直与。 细极毫末,大无方所。 本自圆成,不劳机杼。 世事悠悠,不如山丘。 青松蔽日,碧涧常秋。 山云当幕,夜月为勾。 卧藤萝下,块石枕头。 不朝天子,岂羡王侯。 生死无虑,更复何忧。 月水无形,我常只宁。 万法皆尔,本自无生。 兀然无事坐,春来草自青。
rán shì gǎi huàn   shì lùn duàn
zhēn xīn sǎn luàn   shì duàn
guò guò   wèi lái yòng suàn
rán shì zēng yǒu   rén huàn xiàng wài gōng   zǒng shì chī wán hàn
liáng   féng fàn dàn zhī
shì jiān duō shì   rén shì xiāng chèn   hún   shēng tiān   shòu tián
lái fàn   kùn lái zhǎn jiǎo mián
rén wéi xiào   zhì zhě wèi zhī rán
fēi fēi zhì   shì xuán zhōng xuán
yào shì   yào zhù shì zhù
shēn   jiǎo zhù niáng shēng
duō yán duō   yóu lái fǎn xiāng
ruò zhòng shēng   guò qiě
màn qiú zhēn   zhēn jiàn
miào xìng líng tái   zēng shòu xūn liàn
xīn shì shì xīn   miàn shì niáng shēng miàn
jié shí dòng yáo   zhōng gǎi biàn
shì wén   xuē chú rén běn   míng zhōng
xuē chú rén běn   míng zhōng
zhǒng zhǒng láo jīn   lín xià shuì
tóu jiàn chū   fàn cóng tóu
jiāng gōng yòng gōng   zhǎn zhuǎn míng méng
  tōng
yǒu yán   jué wàng yuán   qiǎo shuō de yòng xīn chuán
gèng yǒu   guò zhí
háo   fāng suǒ
běn yuán chéng   láo zhù
shì shì yōu yōu   shān qiū
qīng sōng   jiàn cháng qiū
shān yún dāng   yuè wèi gōu
téng luó xià   kuài shí zhěn tou
cháo tiān   xiàn wáng hóu
shēng   gèng yōu
yuè shuǐ xíng   cháng zhǐ níng
wàn jiē ěr   běn shēng
rán shì zuò   chūn lái cǎo qīng