发脱

宋代 刘克庄
发脱纷纷不待爬,天将丑怪变妍华。 论为城旦宁非怒,度作沙弥亦自佳。 稚子笑翁簪柏叶,侍人讳老匣菱花。 霜寒尤要泥丸暖,惭愧乌巾着意遮。
tuō fēn fēn dài   tiān jiàng chǒu guài biàn yán huá
lùn wèi chéng dàn níng fēi   zuò shā jiā
zhì xiào wēng zān bǎi   shì rén huì lǎo xiá líng huā
shuāng hán yóu yào wán nuǎn   cán kuì jīn zhuó zhē