发蜀客

唐代 张祜
风吹鲁国人,飘荡蜀江滨。湿地饶蛙黾,衰年足鬼神。 时清归去路,日复病来身。千万长堤柳,从他烂熳春。
fēng chuī guó rén   piāo dàng shǔ jiāng bīn shī 湿 ráo miǎn   shuāi nián guǐ shén
shí qīng guī   bìng lái shēn qiān wàn zhǎng liǔ   cóng làn màn chūn