发书画还故山戏书

宋代 陆游
昨日遣画笥,今日发书簏。 空斋惟一床,窗影乱风竹。 平生钻故纸,夙好老尤笃。 奇哉扫除尽,蝉蜕三万轴。 岂惟息烦心,亦足养病目。 从渠褦襶生,自献公车牍。
zuó qiǎn huà   jīn shū
kōng zhāi wéi chuáng   chuāng yǐng luàn fēng zhú
píng shēng zuàn zhǐ   hǎo lǎo yóu
zāi sǎo chú jǐn   chán tuì sān wàn zhóu
wéi fán xīn   yǎng bìng
cóng nài dài shēng   xiàn gōng chē