发青山

唐代 赵嘏
凫鹥声暖野塘春,鞍马嘶风驿路尘。 一宿青山又前去,古来难得是闲人。
shēng nuǎn táng chūn   ān fēng 驿 chén
xiǔ 宿 qīng shān yòu qián   lái nán de shì xián rén