发箧得故人书有感

宋代 陆游
衰鬓星星换旧青,世间万事但堪惊。 晨炊欲熟客未觉,夜漏渐残人尚行。 花发且为无事饮,诗成非复不平鸣。 京华朋旧凋零尽,忽见缄题似隔生。
shuāi bìn xīng xing huàn jiù qīng   shì jiān wàn shì dàn kān jīng
chén chuī shú wèi jué   lòu jiàn cán rén shàng xíng
huā qiě wèi shì yǐn   shī chéng fēi píng míng
jīng huá péng jiù diāo líng jǐn   jiàn jiān shì shēng