泛舟

宋代 陆游
女墙齾齾带斜晖,短棹还从剡曲归。 林叶经霜浑欲尽,人家近水自相依。 逢迎俗客言多忤,颠沛穷途计易非。 雪里闭门殊不恶,故貂虽弊胜无衣。
qiáng dài xié huī   duǎn zhào hái cóng shàn guī
lín jīng shuāng hún jǐn   rén jiā jìn shuǐ xiāng
féng yíng yán duō   diān pèi qióng fēi
xuě mén shū è   diāo suī shèng