范仲成约非晚过颖昌留数日因邓兵还追用前韵寄之

南北朝 邹浩
勿叹卞和犹抱玉,勿嘲扬雄未丹毂。由来识拔须待时,阨穷不是男儿辱。 相逢相别竟匆匆,赖有好诗藏敝簏。居然成诵想英标,杀马无因愧持禄。 还家青镜览形容,鞍上岂徒消髀肉。故人要我泛西湖,万顷瀰漫浸天渌。 坐中寂寞欠车公,只应冒雪歌黄竹。从今尘榻扫南窗,日俟高车起耕牧。 悬知乐事与众分,把盏追论灯下菊。
tàn biàn yóu bào   cháo yáng xióng wèi dān yóu lái shí dài shí è   qióng shì nán ér    
xiāng féng xiāng bié jìng cōng cōng   lài yǒu hǎo shī cáng rán chéng sòng xiǎng yīng biāo shā   yīn kuì chí    
huán jiā qīng jìng lǎn xíng róng   ān shàng xiāo ròu rén yào fàn 西 wàn   qǐng màn jìn tiān    
zuò zhōng qiàn chē gōng   zhǐ yīng mào xuě huáng zhú cóng jīn chén sǎo nán chuāng   gāo chē gēng    
xuán zhī shì zhòng fēn   zhǎn zhuī lùn dēng xià