范元长

宋代 岳珂
范本蜀望,世仍忠嘉。南渡而来,人门莫加。帝咨典型,诏起幽遐。 翊美铜龙,执经金华。笔取端重,而兼奇葩。儒先所推,奚待诩夸。 有伟丰公,如璧不瑕。卷怀枢庭,寓赏梅花。公从北方,共之天涯。 均德比谊,而兼葭莩。寒谷将春,轻阴不遮。洁樽斯从,寄驿匪赊。 倡汝和予,屏淫斥哇。托彼阴晴,以写正邪。爱君之心,对越靡差。 一瞬百年,遗墨惊鸦。臭兮同兰,好兮投瓜。二公其仙,星箕汉槎。 如此帖者,可复得耶。清并玉雪,秀同绮霞。矢辞以藏,庸识名家。
fàn běn shǔ wàng   shì réng zhōng jiā nán ér lái rén   mén jiā diǎn xíng zhào   yōu xiá      
měi tóng lóng   zhí jīng jīn huá duān zhòng ér   jiān xiān suǒ tuī dài   kuā      
yǒu wěi fēng gōng   xiá juǎn huái shū 怀 tíng   shǎng méi huā gōng cóng běi fāng gòng zhī   tiān      
jūn   ér jiān jiā hán jiāng chūn qīng   yīn zhē jié zūn cóng   fěi shē 驿      
chàng   píng yín chì wa tuō yīn qíng   xiě zhèng xié ài jūn zhī xīn duì yuè   chà      
shùn bǎi nián   jīng chòu tóng lán hǎo   tóu guā èr gōng xiān xīng   hàn chá      
tiē zhě   qīng bìng xuě xiù   tóng xiá shǐ cáng yōng shí   míng jiā