范武子挽词

宋代 许及之
呜呼吾武子,天乎夺何速。潇洒锦绣肠,秀润琅玕腹。 出口论世事,好语惊拙目。孝友式里闾,急难骇僮仆。 曩于建业都,共庀主人属。但不同姓氏,何翅如手足。 一日不晤对,尺简频往复。中夜怀清姿,有梦堕脩竹。 时予悼伉俪,感尔念鳏独。别去几岁华,亦闻悲壶俶。 同病心相怜,异县情愈笃。我欲托以妹,子不鄙其族。 两穷忽相值,一家有馀睦。去作建安县,振彼七闽俗。 岂不化彊梗,元不用鞭扑。邑人歌载途,当路荐联牍。 彼守何坚忍,于民能迫促。二年甘不考,百谪宁忍辱。 子方困吏鞅,妹忽沦鬼录。入户悲方缠,出门湿如束。 骏足不受羁,盐车宜折轴。讣来忽收书,痛甚不容读。 未令吾母知,可闻尔母哭。人生会有终,汝死冤乎毒。 吁嗟先大夫,艰难脱荒服。衣钵自桐乡,生涯去巴蜀。 清德诚可种,石田不能粟。尔母今在堂,何以供水菽。 尔弟独当户,何以资耕筑。三儿须教训,一女待鞠育。 自愧贫多累,未能分薄禄。近拟乞州麾,因用致家塾。 此愿未吾遂,有身莫渠赎。所居读书岩,旁依紫逻曲。 忆昔曾同登,相期共结屋。今晨何为者,昨梦不可续。 平生乐哉丘,终焉埋此玉。虽遣奠刍陈,不及墓草宿。 呜呼吾武子,临风泪盈掬。
zi   tiān duó xiāo jǐn xiù cháng xiù   rùn láng gān    
chū kǒu lùn shì shì   hǎo jīng zhuō xiào yǒu shì   nàn hài tóng    
nǎng jiàn dōu   gòng zhǔ rén shǔ dàn tóng xìng shì   chì shǒu    
duì   chǐ jiǎn pín wǎng zhōng huái qīng 怀 yǒu 姿   mèng duò xiū zhú    
shí dào kàng   gǎn ěr niàn guān bié suì huá   wén bēi chù    
tóng bìng xīn xiāng lián   xiàn qíng tuō mèi zi      
liǎng qióng xiāng zhí   jiā yǒu zuò jiàn ān xiàn zhèn   mǐn    
huà jiàng gěng   yuán yòng biān rén zài dāng   jiàn lián    
shǒu jiān rěn   mín néng èr nián gān kǎo bǎi   zhé níng rěn    
zi fāng kùn yāng   mèi lún guǐ bēi fāng chán chū   mén shī 湿 shù    
jùn shòu   yán chē zhé zhóu lái shōu shū tòng   shén róng    
wèi lìng zhī   wén ěr rén shēng huì yǒu zhōng   yuān    
jiē xiān dài   jiān nán tuō huāng tóng xiāng shēng   shǔ    
qīng chéng zhǒng   shí tián néng ěr jīn zài táng   gōng shuǐ shū    
ěr dàng   gēng zhù sān ér jiào xun   dài    
kuì pín duō lèi   wèi néng fēn báo jìn zhōu huī yīn   yòng zhì jiā shú    
yuàn wèi suì   yǒu shēn shú suǒ shū yán páng   luó    
céng tóng dēng   xiāng gòng jié jīn chén wéi zhě zuó   mèng    
píng shēng zāi qiū   zhōng yān mái suī qiǎn diàn chú chén   cǎo   宿  
zi   lín fēng lèi yíng