范文正公祠堂诗

宋代 王十朋
堂堂范公真天人,配我仁祖为元臣。材兼文武怀经纶,先忧后乐不为身。 上与夔卨相等伦,正色朝端批逆鳞。三黜愈光名愈闻,一麾东游禹所巡。 作诗怀蠡祠季真,卧龙山麓井久湮。绠而汲之清且新,堂于其旁记厥因。 名标清白垂不泯,规尔官师意谆谆。洗贪濯盗思还淳,人亡迹在嗟己陈。 断碑往往埋荆榛,后人不识真天人。但能日饮堂中春,使君好事贤且仁。 治民律己惟公遵,登堂感槩怀斯人。刻石绘像扬清芬,丹青炳耀如麒麟。 凛然如生见如亲,躬修祀事率幕宾。手酌寒泉羞涧蘋,一酌清我僚吏民。 再酌为国清簪绅,要将清白风无垠。庶俾范公遗志伸,公乎为仙为明神。 为泽为瑞为星辰,当宁焦劳思若人,九原唤起清边尘。
táng táng fàn gōng zhēn tiān rén   pèi rén wèi yuán chén cái jiān wén huái jīng 怀 lún xiān   yōu hòu wéi shēn    
shàng kuí xiè xiāng děng lún   zhèng cháo duān lín sān chù guāng míng wén   huī dōng yóu suǒ xún    
zuò shī huái 怀 zhēn   lóng shān jǐng jiǔ yān gěng ér zhī qīng qiě xīn táng   páng jué yīn    
míng biāo qīng bái chuí mǐn   guī ěr guān shī zhūn zhūn tān zhuó dào huán chún rén   wáng zài jiē chén    
duàn bēi wǎng wǎng mái jīng zhēn   hòu rén shí zhēn tiān rén dàn néng yǐn táng zhōng chūn shǐ   jūn 使 hǎo shì xián qiě rén    
zhì mín wéi gōng zūn   dēng táng gǎn gài huái 怀 rén shí huì xiàng yáng qīng fēn dān   qīng bǐng yào 耀 lín    
lǐn rán shēng jiàn qīn   gōng xiū shì bīn shǒu zhuó hán quán xiū jiàn píng   zhuó qīng liáo mín    
zài zhuó wèi guó qīng zān shēn   yào jiāng qīng bái fēng yín shù fàn gōng zhì shēn gōng   wèi xiān wèi míng shén    
wèi wèi ruì wèi xīng chén   dāng zhù jiāo láo ruò rén   jiǔ yuán huàn qīng biān chén