反蜀道难送杨昀谷太守之官四川

清代 黄锡朋
丈夫生世不能龙睇虎啸吐我胸中奇,犹当万里乘槎穷险巇。 层城华屋照锦水,坐失仙窟宁非痴。昔也蜀道之难难于上青天,今也荆梁一线鱼贯而蝉联。 镌岩铲谷平若川,飙轮一发箭离弦。异哉使车如使船,竦息端坐闭两目,但闻天风海水声訇然。 呜呼安得起我太白于九泉,相与拍手大笑峨嵋巅。 剑阁之险复何有,峰峦倒飞石返走。惊神泣鬼天无功,咄嗟失此关山雄。 君今西游快君意,云虬一蹴夔巫空。落日晖晖恣所向,鸟道千盘得夷旷。 能令方寸五岳平,逸气纵横发清唱。迩来众作喧秋蜩,寻声逐响何纷嚣。 相如子云同工而异曲,高名万古横云霄。蜀山青兮蜀水碧,携琴载鹤求遗宅。 人去苔荒空自愁,江山摇落谁与俦。呜呼安得起我太白于九泉,论文对酒酣高楼。
zhàng shēng shì néng lóng xiào xiōng zhōng   yóu dāng wàn chéng chá qióng xiǎn
céng chéng huá zhào jǐn shuǐ   zuò shī xiān níng fēi chī shǔ dào zhī nán nán shàng qīng tiān   jīn jīng liáng xiàn 线 guàn ér chán lián
juān yán chǎn píng ruò chuān   biāo lún jiàn xián zāi shǐ 使 chē shǐ 使 chuán   sǒng duān zuò liǎng   dàn wén tiān fēng hǎi shuǐ shēng hōng rán
ān tài bái jiǔ quán   xiāng pāi shǒu xiào é méi diān
jiàn zhī xiǎn yǒu   fēng luán dào fēi shí fǎn zǒu jīng shén guǐ tiān gōng   duō jiē shī guān shān xióng
jūn jīn 西 yóu kuài jūn   yún qiú kuí kōng luò huī huī suǒ xiàng   niǎo dào qiān pán kuàng
néng lìng fāng cùn yuè píng   zòng héng qīng chàng ěr lái zhòng zuò xuān qiū tiáo   xún shēng zhú xiǎng fēn xiāo
xiàng zi yún tóng gōng ér   gāo míng wàn héng yún xiāo shǔ shān qīng shǔ shuǐ   xié qín zài qiú zhái
rén tái huāng kōng chóu   jiāng shān yáo luò shuí chóu ān tài bái jiǔ quán   lùn wén duì jiǔ hān gāo lóu