泛舒城南溪赋得沙…张侍御赴河南元博士赴扬州拜觐仆射

唐代 刘商
终日闾阎逐群鸡,喜逢野鹤临清溪。绿苔春水水中影, 夜月平沙沙上栖。惊谓汀洲白蘋发,又疑曲渚前年雪。 紫顶昂藏肯狎人,一声嘹亮冲天阙。素质翩翩带落晖, 湖南渭阳相背飞。东西分散别离促,宇宙苍茫相见稀。 皇华地仙如鹤驭,乘驾飘飘留不住。延望乘虚入紫霞, 陌头回首空烟树。会使抟风羽翮轻,九霄云路随先鸣。
zhōng yán zhú qún   féng lín qīng 绿 tái chūn shuǐ shuǐ zhōng yǐng  
yuè píng shā shā shàng jīng wèi tīng zhōu bái píng   yòu zhǔ qián nián xuě
dǐng áng cáng kěn xiá rén   shēng liáo liàng chōng tiān què zhì piān piān dài luò huī  
nán wèi yáng xiāng bèi fēi dōng 西 fēn sǎn bié   zhòu cāng máng xiāng jiàn
huáng huá xiān   chéng jià piāo piāo liú zhù yán wàng chéng xiá  
tóu huí shǒu kōng yān shù huì shǐ 使 tuán fēng qīng   jiǔ xiāo yún suí xiān míng