反生桃花发因题

唐代 温庭筠
疾眼逢春四壁空,夜来山雪破东风。未知王母千年熟, 且共刘郎一笑同。已落又开横晚翠,似无如有带朝红。 僧虔蜡炬高三尺,莫惜连宵照露丛。
yǎn féng chūn kōng   lái shān xuě dōng fēng wèi zhī wáng qiān nián shú  
qiě gòng liú láng xiào tóng luò yòu kāi héng wǎn cuì   shì yǒu dài cháo hóng
sēng qián gāo sān chǐ   lián xiāo zhào cóng